Nếu phải bỏ đi một thứ để trở nên vĩ đại hơn, bạn sẽ chọn gì?
- làm ly bạc xỉu không?
- Feb 22, 2021
- 4 min read
Updated: Mar 11, 2021
Giả sử, bạn là một sinh viên vừa ra trường nhưng đã được nhận vào một công ty sừng sỏ, được làm việc tại nơi có thể gọi là 'mơ ước của mọi người'. Khi đó, bạn có nghĩ rằng bạn giỏi hơn một người làm lao công tại nơi bạn làm việc không?
Có một thời mình từng nghĩ như vậy.
Mình nếu so sánh với bạn bè đồng trang lứa thì mình có làm việc nhiều hơn và sớm hơn, và tự lúc nào mình đã chuyển qua nhìn người ta, nhìn đời bằng một con mắt rất khác, một con mắt đầy sự khinh miệt và xem thường. Mặc dù mình luôn đi rêu rao rằng mình tôn trọng tất cả mọi người và mình không xem nhẹ bất cứ ai. Nhưng sâu trong con người mình, khi mình tự nhìn lại quãng thời gian đã qua, mình mới nhận ra mình chỉ thực sự coi trọng những ai mà mình cảm thấy profile và tình hình hiện tại của họ hơn mình một hoặc nhiều bậc.
Và mình nhận ra mình đã sai, rất sai, vào một ngày mình được xem video phỏng vấn cô Nguyễn Phi Vân cho chương trình Have a sip của Vietcetera.
Mình đã rất bất ngờ, vì ngay sau khi nghe xong câu hỏi (là tựa đề bên trên đó) là cô đã trả lời ngay rằng cô sẽ...
Bỏ cái tôi.

Nguồn: Vietcetera
Mình bất ngờ không chỉ vì tốc độ trả lời của cô với câu hỏi này, mà còn là vì mình không hiểu cái tôi đã gây ra điều gì mà khiến cô phải chọn bỏ nó nhanh như vậy?
Sau khi nghe cô kể về câu chuyện của mình, mình mới hiểu được tại sao, và đương nhiên, mình cũng thấy mình, rất rõ nét, ở trong câu chuyện của cô nữa.
"Phi Vân ngày xưa, khi đi học đại học ở Úc, thì thực ra là tự túc cho nên Phi Vân cũng phải đi làm, mà cái nghề mà gọi là ở đáy xã hội nhất đó là làm housekeeping - dọn phòng trong khách sạn. Thì nếu bạn nhìn một người như thế, ngay bây giờ ở trong khách sạn và bạn coi thường họ thì bạn hãy coi chừng, bởi vì họ sẽ là Phi Vân của tương lai..." - Nguyễn Phi Vân
Trước khi xem video này thì mình không biết gì về cô. Nhưng điều này thì có gì là quan trọng? Quan trọng nhất đó là mình đã được thức tỉnh sau khi nghe được câu chuyện này.
Cái tôi của mình quá lớn. Mình có khả năng và có thể tiến xa hơn, nhưng chính cái tôi của mình, hay nói cách khác, chính mình, đang tự đạp lên cái phanh của bản thân.
Bao lâu nay, mình đã cố gắng 'thoát kén', từ việc mình chấp nhận mình là người chưa biết gì và đăng ký nhận công việc đầu tiên, cho đến việc mình cố gắng từng ngày để lên được một vị trí mình mong muốn. Thế nhưng, trong khi thoát khỏi cái kén này, mình lại tự tạo một cái kén khác và đâm đầu vào như thiêu thân, để rồi bây giờ mình mới nghiệt ngã nhận ra là mình chẳng hơn được ai cả.
Và mình không muốn những người trẻ khác, cũng lâm vào tình trạng giống như mình.
Các bạn, quan trọng là có thế nhận ra để sửa, chứ không phải là nhận ra để tự mình đau khổ, dằn vặt. Thế giới này, vũ trụ này rộng lớn hơn ta tưởng nhiều, cho dù ta có cố gắng và có nhiều thành tựu như thế nào đi chăng nữa, thì tất cả cũng chỉ như hột muối bỏ bể, như hạt cát trên sa mạc mà thôi. Và điều quan trọng nhất giúp ta tiến lên phía trước chính là chấp nhận mình nhỏ con, chứ không phải suốt ngày đi ganh đua và phán xét với người khác.
Giảng viên môn Tâm lý học của mình có nói một câu mà mình mang máng nhớ rằng: "Tất cả những cảm nhận của các em, nó chỉ là cảm nhận của em mà thôi." Vậy đó, nếu muốn mình có thể trở nên vĩ đại hơn thì hãy nghĩ rằng mình nhỏ bé, mà muốn nghĩ mình nhỏ bé thì hãy dẹp cái tôi qua một bên.
Mình biết sẽ có người nói rằng mình đang giảng đạo lý, nhưng tất cả chỉ là những gì mình học được từ khoảng 5 - 10 phút ngắn ngủi xem và nghe những chia sẻ từ cô Phi Vân mà thôi.
Mình phải cảm ơn Vietcetera, và cô Phi Vân, vì đã giúp mình nhận ra được sai lầm lớn của bản thân và cứu mình không bị sa vào vũng lầy do chính mình tạo nên từng ngày.
Mình cũng phải cảm ơn, và xin lỗi những người bạn, những người mà mình từng tiếp xúc, vì nhờ có họ mình mới biết mình sai đến thế nào, và cũng nhờ có họ, mình mới biết mình phải sửa sai ra sao.
Cái trend 'giả vờ làm chủ tịch và cái kết' hóa ra cũng có ích phết, nhỉ?




Comments